Chồng Tôi Là Kẻ Thù - Chương 254
Cập nhật lúc: 2025-02-12 19:33:40
Lượt xem: 6
Lúc từ công ty tới bọn họ không lái xe, bây giờ cần quay lại bãi đậu xe của công ty để lấy xe.
Lương Tây Kinh nhìn người bên cạnh: "Lạnh không?"
Tay Thi Hảo đút vào túi anh, khóe môi cong lên nhìn anh, cô lắc đầu nói: "Không lạnh."
Có Lương Tây Kinh ở bên cạnh, làm sao cô có thể lạnh được.
Lương Tây Kinh nhéo ngón tay lạnh lẽo của cô, thấp giọng hỏi: "Lát nữa em muốn ăn gì?"
Thi Hảo cũng không đặc biệt muốn ăn gì, cô nghiêng đầu suy nghĩ vài giây, sau đó nhìn về phía Lương Tây Kinh: "Em muốn ăn lẩu."
Mùa đông rồi, cô muốn ăn thứ gì đó ấm áp một chút.
Lương Tây Kinh ngước mắt: "Lẩu kiểu Hồng Kông nhé?"
Cô gật đầu thật mạnh.
Lương Tây Kinh cười, không thể không hỏi: "Sao em dễ nuôi vậy?"
"?"
"Như vậy không tốt sao?” Thi Hảo liếc anh: "Anh không muốn bạn gái anh dễ nuôi hả?”
Lương Tây Kinh không có ý đó, chủ yếu là anh cảm thấy Thi Hảo thực sự không kén ăn chút nào.
Có điều anh cũng biết nguyên nhân vì sao cô không kén ăn.
Hồi nhỏ ăn không đủ no, có ăn là đủ rồi, sao cô có thể kén chọn được nữa.
Nghĩ đến đây, Lương Tây Kinh rũ mắt xuống, hỏi: "Hảo Hảo."
Thi Hảo: "Hả?"
Lương Tây Kinh dừng một lát, sau đó chậm rãi nói: "Có bao giờ em nghĩ đến việc quay về xem thử không?"
Anh nhớ mang máng là Thi Hảo đã từng nhắc đến thị trấn nhỏ cô từng sống khi còn bé.
Ngoài Thi Hảo ra, Lương Hanh cũng đã từng nói với anh. Nơi đó đẹp nhưng tin tức không linh thông, mọi phương diện đều khá lạc hậu.
Nếu không phải như vậy thì cũng không xuất hiện tình trạng trẻ em bị bỏ rơi mà báo công an cũng không tìm được người vứt bỏ.
Nhưng đó đã là chuyện của hơn hai mươi năm trước.
Lương Tây Kinh nghĩ đến bây giờ loại chuyện đó có lẽ đã chuyển biến tốt hơn nhiều rồi.
Nghe thấy câu hỏi của Lương Tây Kinh, Thi Hảo sửng sốt một lúc lâu: "Anh muốn đi?"
Lương Tây Kinh hơi ngẩn ra, anh vén mái tóc bị gió thổi tung của cô ra sau, nhẹ giọng nói: "Là anh hỏi em."
Trong mắt anh hiện lên ý cười nhàn nhạt: "Em muốn thì chúng ta đi."
Thi Hảo im lặng một lát, sau đó mím môi nói với anh: "Thật ra lúc trước em từng nghĩ đợi qua tết rồi trở về xem thử."
Lương Tây Kinh ngạc nhiên: "Tết? Tết Âm lịch?"
Thi Hảo gật đầu.
Sau khi tài sản tương đối dư dả, mấy năm trước đón tết Âm lịch, hình như Thi Hảo đều ra ngoài du lịch với Ôn Ỷ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com./chong-toi-la-ke-thu/chuong-254.html.]
Năm ngoái, cô và Lương Tây Kinh đang bí mật yêu đương nên đã ở lại thành phố Giang.
Hôm ba mươi tết, sau khi ăn tối ở nhà cũ, Lương Tây Kinh lập tức đến tìm cô.
Sau khi chia tay Lương Tây Kinh, Ôn Ỷ đã từng hỏi Thi Hảo năm nay muốn đón tết như thế nào, có muốn đi du lịch với cô ấy không.
Khi đó, Thi Hảo đã từ chối.
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô về trấn nhỏ một lần rồi cũng chưa từng quay lại, năm nay cô muốn quay lại xem thử.
Vốn dĩ Thi Hảo còn định đợi sau tết Dương lịch rồi nói chuyện này với Lương Tây Kinh nhưng không ngờ anh lại nói ra trước.
Nghĩ tới đây, Thi Hảo nhìn anh: "Giao thông bên đó rất bất tiện."
Lương Tây Kinh: "Sau đó thì sao?"
Thi Hảo: "Tiêu chuẩn khách sạn cũng không tốt lắm, anh chắc chắn rằng mình muốn đi cùng em chứ?"
"..."
Nghe thấy lời Thi Hảo nói, Lương Tây Kinh hơi bất đắc dĩ.
Anh liếc nhìn cô, ai oán hỏi: "Với em, anh là người kén chọn vậy sao?"
Thi Hảo im lặng, sửa lời anh nói: "Anh như vậy không phải nói là kén chọn mà là yêu cầu cao."
Nói thật, Lương Tây Kinh không cảm thấy hai từ kén chọn và yêu cầu cao có gì khác nhau lắm.
Nhưng lời bạn gái nói không sai.
Lương Tây Kinh tự an ủi mình: "Vậy tết chúng ta đi nhé?"
Thi Hảo lắc đầu: "Đợi qua năm mới đi."
Cô hỏi Lương Tây Kinh: "Anh không phải ăn tết với ông nội Lương à?"
"..."
Sự thật chứng minh Lương Tây Kinh phải ăn tết với ông nội Lương.
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Thi Hảo, hỏi: "Em đón tết với anh nhé?"
Nghe vậy, Thi Hảo đang định đồng ý ngay nhưng trong đầu lại chợt hiện lên đoạn đối thoại lúc Ôn Ỷ nói chuyện phiếm với mình.
Cô nhìn thẳng vào Lương Tây Kinh, ngập ngừng nói: "Em muốn xác nhận với anh một chuyện."
Lương Tây Kinh: "Chuyện gì thế?"
Thi Hảo nhìn anh, muốn anh đảm bảo: "Anh phải nói anh nghe xong sẽ không giận trước rồi em sẽ nói sau."
Lương Tây Kinh: "..."
Anh dở khóc dở cười nhìn cô: "Anh có bao giờ giận em đâu?"
Thi Hảo nghiêm túc nhớ lại, nói: "Em mặc kệ, dù sao anh cứ hứa trước đi đã."
Lương Tây Kinh cạn lời, đàn nói: "Được rồi, anh sẽ không giận. Em nói đi."
Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của Lương Tây Kinh, Thi Hảo chân thành hỏi: "Có phải anh cảm thấy mình già rồi không?"
"..."