Shopee Chạm để tắt
Lazada Chạm để tắt

Gia Đình Cùng Biệt Thự Xuyên Thời Gian - 183

Cập nhật lúc: 2025-02-19 08:51:11
Lượt xem: 8

Trong mắt Chính Tích Đế tràn đầy ác ý, giận dữ hét lên: "Triệu Húc là tên nghịch thần, vậy thì Lục Thiếu Du của Kinh Châu chắc chắn cũng không phải thứ tốt lành gì!"

Chính Tích Đế thầm sợ hãi không thôi, nỗi sợ khi biết được hoàng huynh còn chưa c.h.ế.t so với quân Hung Nô tới phá nam xâm lược còn lớn hơn gấp nhiều lần.

Đối mặt Hung Nô, hắn còn có thể lui về Giang Nam, còn có thể cống nộp tiền cùng mỹ nữ cho chúng để đổi lấy hòa bình, còn nếu hoàng huynh xuất hiện sẽ khiến cho ngôi vị hoàng đế của hắn lung lay.

Hoàng huynh mặc dù không được phụ hoàng yêu thích, nhưng công trạng nổi bật, trong triều có không ít triều thần tán thưởng, lại từng là trưởng tử, nếu hắn thật sự khởi binh tạo phản chắc chắn sẽ có người ủng hộ, đến lúc đó tân đế như hắn tính là cái thá gì? Hắn sẽ biến thành chuyện cười!

"Hắn có thể c.h.ế.t một lần, có thể c.h.ế.t thêm lần thứ hai..."

Chính Tích Đế thì thào nhắc tới, khuôn mặt vốn trẻ tuổi anh tuấn nay lại trở nên dữ tợn, hai tay nắm chặt thành nắm đấm.

Chính Tích Đế trên mặt cảm xúc khó phân, vung tay áo trở về ngự thư phòng đi, còn bắt Phùng công công đi theo.

Hắn phân phó xong một ít tử sĩ đến Thục địa làm việc, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm ngồi phịch xuống long ở.

"Bệ hạ, nô tài có việc muốn bẩm." Một thái giám từ bên ngoài tiến vào, quỳ rạp trên mặt đất nói.

Phùng công công nhìn thấy người này, lưng lại cong một cái, có vẻ càng thêm cung kính khiêm tốn.

Vị này tuy là nội giám, nhưng lại rất được Chính Tích Đế tín nhiệm, quyền lực trong tay rất lớn, ngay ả Phùng công công cũng phải kém hắn một bậc.

Chính Tích Đế trong lòng còn đang mải nghĩ đến Tiêu Thính Vân chưa chết, ngữ khí có chút không tốt nói: "Chuyện gì?"

Ngô công công từ trong n.g.ự.c lấy ra một tờ giấy, đưa ra: "Đây là thư của Sầm đại nhân, bọn nô tài tìm được từ trong thư phòng nhà hắn."

Giấy này cũng là giấy trúc ở Đào Nguyên, những năm gần đây nó đã sớm được truyền khắp từ đất Thục đến triều Thiên Khải, những học trò ở Giang Nam có tiền đều là dùng giấy trúc, không ít địa phương cũng xây vài nhà máy sản xuất giấy cung ứng giấy trúc.

Chính Tích Đế tiếp nhận giấy trúc nhìn qua, sắc mặt rõ ràng đại biến, một chưởng vỗ lên bàn, tấu chương rơi đầy đất, cung nữ cùng thái giám mới nhậm chức đều hoảng sợ quỳ đầy đất.

Chính Tích Đế trong mắt hung quang hiện ra, gắt gao nắm lấy mẩu giấy trúc kia. Đây chính là Sầm đại tướng quân, tốt, rất tốt!"

Trên giấy trúc viết một bài thơ điếu vong, một bài thơ điếu vong Thụy thân vương, đây là ý gì? Hắn tưởng niệm Thụy vương là đang có gì bất mãn với vị tân đế này?

Nghĩ đến hoàng huynh chưa chết, trong lòng Chính Tích Đế đã sớm sinh ra vô số băn khoăn.

Hoàng huynh nếu không chết, nhất định sẽ không im lặng mà ẩn nấp trong núi cốc, chẳng lẽ hắn đã đang cùng đại thần trong triều âm thầm lui tới? Sầm Dần có phải là một trong số đó hay không? Có âm mưu gì với nhau không?

Cảm xúc trên mặt Chính Tích Đế thay đổi vô cùng đặc sắc, mọi người cùng không biết hắn rốt cuộc đang nghĩ cái gì.

Thật lâu sau, hắn mở miệng: "Hạ lệnh truyền Sầm tướng quân trở về."

Người có mặt ở đây ai cũng đều kinh ngạc, nhưng cung nữ thái giám đều là những kẻ làm hạ nhân cho người, làm sao có quyền lên tiếng? Hoàng đế phân phó như thế nào, bọn họ cũng chỉ có thể làm theo như thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com./gia-dinh-cung-biet-thu-xuyen-thoi-gian/183.html.]

Nhưng sau khi chuyện này truyền ra, không ít đại thân nhận được tin tức đều vô cùng kinh hãi.

Sầm tướng quân đang chiến đấu vô cùng quyết liệt với phản quân ở sông Hoài, lúc này sao có thể gọi Sâm tướng quân quay về được?

"Đúng vậy, Sầm tướng quân là đại soái tài năng hiếm có, nếu không có Sầm tướng quân chúng ta có thể bình yên dời đô về phía Nam được hay không còn là cả vấn đề.

Sông Hoài không thể mất, nếu mất sông Hoài chẳng phải chúng ta..." Đại thần nói được một nửa lại dừng lại không tiếp tục nói nữa, có lẽ sẽ tất cả bọn hắn đều sẽ đi đời "Không phải có người từng nói, chúng ta thân là thần tử, Quân muốn thần chết, thần không thể không chết!"

Đương nhiên sớm đã có đại thần nhìn không vừa mắt Sầm Dần, lúc này lại càng hận không thể bảo Hoàng đế nhanh chóng đem Sầm tướng quân đi xử tử, các loại tấu chương cứ một cái lại một cái chất đầy thư phòng của Hoàng đế.

Lúc châu mục Kinh Châu Lục Thiếu Du nhận được tin tức, cũng đã là chuyện của vài ngày sau.

Lục Thiếu Du thật sự sợ hãi, Hoàng đế gọi Sầm Dần tướng quân anh dũng g.i.ế.c địch ở sông Hoài trở về, lấy lý do lòng không thân phục mà đày vào địa lao.

Là đại tướng mà chỉ cần Hoàng đế muốn là có thể nhốt vào ngục luôn, chứ đừng nói tới hắn cùng Thục Châu giờ đây đã cùng lên một chiếc thuyền, nói không chừng hiện tại Hoàng đế cũng muốn c.h.é.m c.h.ế.t hắn cùng Triệu Húc.

Nên làm một trung quân yêu nước, hay là muốn che chở cả nhà già trẻ? Điều này khiến Lục Thiếu Du rất lo lắng.

Lục Thiếu Du nhớ tới bức thư Triệu Hi viết cho hắn lúc trước, hắn lẩm bẩm: "Yêu nước là yêu dân chúng, không phải yêu triều đình..." Chính quyền triều đình có thể sẽ thay đổi, nhưng dân chúng thì lại chưa chắc có thể thay đổi.

Lục Thiếu Du một mình ngồi trong gió lạnh hồi lâu, chòm râu hai bên sớm đã bị đông lạnh, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trời đã chuyển từ đêm sang ngày, hắn đứng dậy thở dài: "Ta nguyện làm năng thần giúp đời, cứu bách tính khỏi tai họa, chỉ mong lựa chọn của ta ngày hôm nay sẽ không phải là lựa chọn sai lầm."

Nếu đúng, hắn chính là năng thần tân triều.

Nếu sai, hắn chính là phản tử.

Chỉ nguyện không hổ với thâm tâm.

Lục Thiếu Du vung quan bào, rửa mặt xong đi ra khỏi, hạ lệnh trông chừng Kinh Châu.

Lục Thiếu Du cũng phải thứ tốt lành gì, lúc trước hắn trung quân yêu nước như vậy, dáng vẻ đều là hận không thể móc trái tim ra cho Hoàng đế xem, cùng một nhà Triệu Húc là loạn thần tặc tử sao có thể giống nhau!

Những đại thần trong triều kia ai ai cũng đều là một bộ dáng trung thần, nhưng ai mà biết được tâm can của bọn chúng như thế nào?

Sầm Dần thì lại càng đáng giận, dám ở phủ thương tiếc Thụy vương, dám coi vị bệ hạ này không ra gì.

Chính Tích Đế hận không thể c.h.é.m Sầm tướng quân, trong triều đã có không ít đại thần bắt đầu cầu tình thay cho Sầm tướng quân.

Sầm Dần cũng là một người bướng bỉnh, hắn đối với những bài thơ điếu vong về Thụy vương đều thừa nhận là do chính mình tự tay viết, nhưng không hề có lòng phản nghịch, chỉ cầu xin Hoàng đế cho hắn quay về sông Hoài để tiếp tục chiến đấu với phản quân, sau khi chiến thắng hắn sẽ quay trở về tùy ý Hoàng đế xử trí.

Chính Tích đế trong cơn giận dữ, nếu không phải nhờ đại thần trong triều nhiều lần cầu tình giúp hắn thì quả thật đã c.h.é.m đầu hắn rồi, cuối cùng hắn hạ lệnh tước bỏ chức tước của Sầm tướng quân, đem cả nhà hắn lưu đày tới Lĩnh Nam.

Không chỉ như thế, hắn còn đánh c.h.ế.t không ít triều thần trong triều, khiến cho triều đình hiện tại đều là nơm nớp lo sợ trong lòng mà sống qua ngày.

Bọn Triệu Hi rất nhanh đã nghe được tin tức do bên tình báo gửi tới, Triệu Hi thật sự bị cách hành xử của vị tân đế này làm cho khiếp sợ.

Loading...