Gia Đình Cùng Biệt Thự Xuyên Thời Gian - 26
Cập nhật lúc: 2025-01-13 09:38:07
Lượt xem: 95
Chu Nguyên thần bí khoát tay, nhìn ánh mắt đều tập trung ở trên người hắn, hắn hắng giọng, đè nén hưng phấn nói: "Vật này tên là bảo vật túi lưu ly."
Lưu ly!
Nghe được hai chữ này, tất cả mọi người ở đây đều khiếp sợ.
Lưu ly chính là vật vô giá. Túi vải lụa thấy nhiều, nhưng vật trong suốt có thể nhìn thấu rõ ràng như vậy thật đúng là lần đầu tiên thấy, đáng giá một tiếng "lưu ly".
Trần tú tài đứng ở phía sau, ngay cả chỗ ngồi cũng không có, cả người rơi vào mê mang, hắn nhớ rõ lần đầu tới tiên cảnh, lúc đó các tiên nhân tiếp đãi thôn trưởng đã đặt khăn giấy lau nước mũi vào giỏ bên cạnh, bên trong giỏ kia cũng treo một cái túi hình dáng giống như vậy.
Cái túi này không phải dùng để chứa uế vật sao?
Lão viên ngoại tương đối vui mừng, khen Chu Nguyên có hiếu tâm.
Chu gia còn nhận không ít lời chúc thọ của người đọc sách, nhất nhất có người nhắc tới làm cho cả sảnh đường reo hò, toàn bộ đều được huyện lệnh thu vào tầm mắt.
Khi cầm tới túi trắng nhẹ tựa hồ không có bất kỳ trọng lượng nào, quản gia Chu gia đầu tiên là sửng sốt, vội vàng hắng giọng đọc lời chúc.
Nhiều thẻ trúc như vậy, cũng cầm trên tay lại cực kỳ thoải mái!
Trần tú tài vội vàng bước ra khỏi hàng chúc thọ.
Bởi vì cách xa liền tưởng là sách lụa viết thành lời chúc, huyện lệnh không khỏi nhìn thêm vài lần.
Phải biết sách lụa ở triều Thiên Khải chỉ có quan to quý nhân mới dùng được, chẳng lẽ trong nhà tú tài này có chút sản nghiệp? Nghĩ đến như thế, huyện lệnh có chút hòa ái nhìn Trần tú tài.
Triều Thiên Khải thực hiện chế độ khoa cử đã hai trăm năm, hiện giờ muốn được đề cử lên mà không có chút tiên bạc liên nhìn cũng không thèm liếc mắt một cái.
Cả trái tim Trần tú tài đều đập thình thịch, hắn từng vô số lần lấy thơ bái phỏng huyện lệnh nhưng đều bất lực mà lui, hôm nay lại may mắn được nhìn trúng.
Là bởi vì thần giấy kia.
Đợi đến khi dùng xong thọ yến, Trần tú tài còn được gọi đi uống một chén với huyện lệnh.
Nhưng đến khi huyện lệnh cẩn thận nhìn kỹ, sắc mặt lại dần dần thay đổi.
Người này đúng là một tên nhà nghèo? Mới vừa rồi còn cho rằng là sách lụa, hiện tại nhìn lại cũng không biết là làm thành từ cái gì, nhìn như đồ chơi trẻ con.
Trong tay huyện lệnh, một năm có mấy danh ngạch đề cử lên trên, nhưng vì sao phải cấp cho một đệ tử nhà nghèo xa lạ? Có thể mang tới lợi ích gì cho hắn sao?
Biết được gia thế của Trần tú tài, huyện lệnh không còn ôn hòa như vừa rồi, tùy tiện tìm cái cớ liền đuổi Trần tú tài đi.
Xa xa, Chu Nguyên vừa nổi bật một phen lại đang trêu chọc đường ca hôm nay đưa tới mấy con heo trắng từ huyện Liêu Đông, nói những con heo trắng này được người ngoại vực mang tới, hắn thấy hiếm lạ liền mang tới nuôi chơi, đáng tiếc trên đường đi đã c.h.ế.t rất nhiều con.
Chu lão viên ngoại nhìn đứa cháu không nên thân kia, vỗ đầu nói: "Ta đã bàn bạc với huyện lệnh đề cử ngươi đi làm chức quan nhỏ, còn ở chỗ này chơi đùa với mấy con heo ngu xuẩn kia? Mấy con heo trắng này thì có gì khác với đám heo đen kia chứ?".
Chu Nguyên vội lắc đầu: "Tổ phụ, tôn nhi cũng không muốn làm quan gì." Vị đường ca kia làm quan, hiện còn không phải đang nhậm chức ở Liêu Đông xa xôi nghèo khổ sao? Nếu không thể làm tới đại thần trong triều, chức quan này có ý nghĩa gì?
Chu lão viên ngoại bị lời của Chu Nguyên chọc giận không nhẹ: "Ngươi không muốn làm quan, vậy ngươi muốn làm cái gì? Ngươi nói ra cho ta nghe thử xem!" Làm quan có gì không tốt? Có thể đứng trên nhiều người!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com./gia-dinh-cung-biet-thu-xuyen-thoi-gian/26.html.]
Chu Nguyên lắc đầu nói: "Có Thụy vương tuy là trưởng tử hoàng hậu, vẫn phải trải qua cực khổ, đều bị phái đi cứu trợ ôn dịch tai họa nguy cấp, làm quan nhỏ không phải còn thảm hại hơn sao?".
Hắn cảm thấy ở lại huyện Đào Nguyên làm một lão gia nhà giàu cũng khá tốt.
"Ngươi là thứ không có tiền đồ! Người khác muốn được đề cử còn không có cơ hội này!" Chu lão viên ngoại quay đầu bỏ đi, tức giận đến mức để gã sai vặt tùy ý xử trí túi lụa mỏng lưu ly mà Chu Nguyên mới tặng.
"Tổ phụ? Tổ phụ?" Chu Nguyên ở phía sau hô lớn, thấy tổ phụ cũng không quay đầu lại mà đi, vội vàng đoạt lấy túi lụa mỏng lưu ly từ trong tay gã sai vặt, đây chính là thứ hắn tốn 20 lượng bạc để mua được, cả huyện Đào Nguyên lớn như vậy cũng chỉ có một cái, không thể tùy ý ném đi.
Căn cứ nguyên tắc không lãng phí, Chu Nguyên dứt khoát trở về phòng, cho không ít hương liệu quý báu vào trong túi rồi treo ở bên hông.
Cái túi này khá lớn, còn có thể chứa không ít đồ vật.
Đeo cái túi này vào, hắn không còn là một đứa nhãi con nữa! Gia gia nhất định sẽ hối hận vì đã vứt bỏ thứ này.
Chu Nguyên buộc túi quý bên hông rêu rao chung quanh, ánh mắt nhìn thấy Trần tú tài mặt đầy bi thiết, cưỡi trên xe bò mà về.
Thời điểm dâng quà chúc mừng ban ngày Chu Nguyên vừa lúc ở gần, hắn vậy mà nhìn thấy được vật dùng để viết lời chúc mừng kia lại không phải thẻ trúc, cũng không phải sách lụa, không biết là vật gì chế thành.
Chu Nguyên không khỏi hỏi: "Tú tài kia là người nơi nào?"
Gã sai vặt vội nói: "Nhà Trần tú tài ở thôn Đào Hoa."
Chu Nguyên sờ sờ túi quý bên hông, trong lòng sinh nghi ngờ, phụ nhân lúc trước bán túi quý này cho hắn cũng tự xưng đến từ thôn Đào Hoa, thôn Đào Hoa này chẳng lẽ là có tiên nhân ẩn thế gì đó?
Ngày thường Chu Nguyên chơi bời lêu lổng, không phải đi khách điếm Duyệt Lai nghe thuyết thư thì sẽ đi du ngoạn khắp nơi, hắn vỗ tay cười nói: "Mấy ngày này chúng ta tới thôn Đào Hoa đi dạo." Chu gia bọn họ có không ít đất ở thôn Đào Hoa.
...
Chạng vạng tối, mặt trời lặn sau núi về phía tây.
Bởi vì có trại Thanh Phong gia nhập, gần như nhiều hơn một nửa sức lao động, ba mẫu đất hoang lại thế nhưng khai hoang xong sớm trước vài ngày.
Triệu Chí Dân sắp xếp người rắc phân bón, lại lần lượt trồng lúa nước tạp giao, khoai tây và khoai lang đỏ trên ba mẫu đất.
Triệu Chí Dân nhìn ba mẫu đất trồng trọt kia, cười vui mừng, qua mấy tháng nữa lại thu hoạch, cũng không cần lo lắng ăn không đủ no.
Triệu Hi lấy ra một thỏi bạc năm lượng từ trong biệt thự, cười đưa cho thôn trưởng trước mặt tất cả tráng hán: "Đây là tiền công của các ngươi, thôn trưởng ngươi cầm về chia đều cho thôn dân đi".
Lời này vừa nói ra, mọi người đều nghe đến ngây người, chia... chia tiền? Khai hoang cho tiên nhân, lại còn được chia tiền?
Lời này người Triệu gia đã nói qua với thôn trưởng, hắn lại không để ở trong lòng, kết quả tiên nhân không chỉ không quên mà còn nhớ rối
Thôn trưởng nhìn thỏi bạc kia, trong lòng tính toán một phen, môi run lên một chút: "Số tiền này có thể chia ra mỗi hộ trăm văn tiền?".
Ông trời ơi, thôn Đào Hoa bọn họ một năm sau khi nộp các loại địa tô, thuế má của triều đình, có thể còn lại ngàn văn là đã rất vui mừng.
Bọn họ mới giúp tiên nhân làm việc mấy ngày? Buổi trưa còn được ăn tiên thực.
Liền... liền được chia đi trăm văn? Thế này có khác gì nhặt được tiền?
Một đám hán tử điên cuồng lắc đầu, thế nào cũng không chịu nhận tiền này.