Nam Chính Cua Lại Tôi - Chương 267

Cập nhật lúc: 2025-04-19 13:48:09
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9ABI0AOJHL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Nhan vừa nghe lão đại khẳng định đã vui vẻ tới mức cười tít cả mắt, "Em biết mà, Giang Dã rất có thực lực, thứ cậu ấy thiếu là cơ hội."

 

"Ánh mắt em cũng không tệ lắm! Nhưng mà..." Sở Mộ Trầm cười dịu dàng, dừng một chút, bỗng nhiên lại bổ sung thêm một câu: "Nhưng mà không có mắt nhìn đàn ông."

 

Lâm Nhan xụ mặt trong nháy mắt, nhỏ giọng nói một câu: "Tạ Phong Trần người ta cũng đâu đắc tội mấy người, sao mấy người cứ nhằm vào anh ấy?"

 

"Không biết lớn nhỏ, không biết gọi anh trai hả? Sao anh có thể yên tâm giao em cho một người đã từng ức hϊếp em chứ? Bây giờ hắn ta yêu em tới mức c.h.ế.t đi sống lại còn lúc trước thì sao hả? Anh cũng đồng quan điểm với bố, khi nào về Bắc Thành, anh và bố sẽ chọn cho em một chàng trai chất lượng cao, tuyệt đối sẽ tốt hơn họ Tạ kia gấp trăm ngàn lần." Sở Mộ Trầm oán trách trừng mắt nhìn Lâm Nhan một cái, ngược lại tự nói lý của mình.

 

Lâm Nhan không trả lời, vô cùng bất đắc dĩ nhìn về phía Tạ Phong Trần cách đó không xa.

 

"Sở tiên sinh có ý gì đây? Tôi với Lâm Nhan đều yêu nhau thắm thiết, bởi vì đã từng đánh mất nên bây giờ mới biết trân trọng. Tục ngữ có câu, đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại, Sở tiên sinh cứ cố tình chia rẽ tôi và Lâm Nhan, hoàn toàn không đếm xỉa và đau xót cho hạnh phúc nửa đời còn lại của em gái mình à?" Lời nói Tạ Phong Trần đứng đắn, rất không vui nhìn Sở Mộ Trầm chằm chằm, vô cùng muốn đ.ấ.m anh ta một phát c.h.ế.t luôn. Tức thật! Nếu anh muốn kết hôn với Lâm Nhan thì phải đành cầu cạnh nhà họ Sở.

 

"Chính vì tôi quan tâm đ ến hạnh phúc của em gái mình mới không giao con bé cho cậu. Tạ tiên sinh, trong ngần ấy năm, nhà họ Tạ của các người thật sự đã không đối xử tốt với con bé. Nhà họ Sở chúng tôi chỉ có một tiểu công chúa, chúng tôi cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa, thương còn không hết, sao có thể để các người tiếp tục chà đạp được."

 

"Dù anh nói thế nào thì Lâm Nhan đã là người của tôi, không cần phiền nhà họ Sở quan tâm chuyện hôn nhân của cô ấy, cả đời này tôi sẽ không rời khỏi cô ấy." Tạ Phong Trần chẳng muốn so đo với Sở Mộ Trầm nữa, anh ôm Lâm Nhan vào ngực, vẻ mặt vô cùng tệ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeydtruyen.com./nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-267.html.]

Mấy ngày nay, anh kiêng nể Sở Mộ Trầm ở khắp mọi mặt trận thế mà người này lại không cảm nhận được, chẳng những cố chấp không cho anh và Lâm Nhan ở chung mà còn làm khó dễ đủ điều. Rốt cuộc anh cũng hiểu rõ, tên này cố tình muốn làm mình khó chịu, muốn trút giận giúp Lâm Nhan!

 

Nếu chỉ là trút giận, anh sẽ không thèm để ý. Nhưng người này đã được đằng chân còn lân đằng đầu, anh ấy dám tuyên bố sẽ giới thiệu cho Lâm Nhan người đàn ông khác khiến anh không thể nhịn được nữa.

 

"Cậu..." Sở Mộ Trầm không ngờ Tạ Phong Trần lại lật bài ngửa như vậy.

 

Lâm Nhan đau đầu, cô lo lắng hai người lại bắt đầu tranh chấp sẽ tạo ra cuộc chiến lớn. Cô nhanh chóng chạy đến làm người hòa giải: "Không nói nữa! Hai người đừng cãi cọ nữa, em muốn ở bên cạnh ai là chuyện của em, hai người tranh chấp có ý nghĩa sao? Anh trai, em biết anh luôn che chở em, đối xử tốt với em nhưng em và Tạ Phong Trần ở bên cạnh nhau là quyết định của bản thân em. Thật ra, chuyện quá khứ em cũng có sai, anh ấy cũng coi như là người bị hại, anh đừng cứ chấp nhất chuyện này làm gì. Huống hồ, em tin bây giờ anh ấy thật lòng với em."

 

"Con bé ngốc, em cứ nói chuyện giúp người ngoài mà không nghĩ lại anh làm vậy vì ai." Sở Mộ Trầm hừ một tiếng, tim có hơi nhoi nhói.

 

"Em không nói chuyện giúp anh ấy, em chỉ nói sự thật. Hai người tranh luận suốt ngày để làm gì? Không phải người quyết định cuối cùng vẫn là em sao? Hai con người ngây thơ này... Anh trai, trong lòng em thật sự có suy tính riêng, nếu anh dư thời gian nhiều quá thì tìm chị dâu cho em trước đi. Hôm trước, bố có gọi cho em còn kêu em khuyên anh nữa đấy." Hiếm khi Lâm Nhan thấy được một Sở Mộ Trầm tính tình kỳ cục như vậy, nhịn không được mà cười cười.

 

"Sở tiên sinh, nếu bên cạnh anh chưa có đối tượng thích hợp, tôi sẽ giúp anh lưu ý những cô gái trong giới thượng lưu ở Hải Thành." Tạ Phong Trần nghe được lời Lâm Nhan càng ôm chặt bả vai cô hơn, cười nhạt nhìn Sở Mộ Trầm, tâm trạng cũng mang theo một chút ý định xem kịch vui.

 

"Chuyện của tôi, ai cần cậu lo!" Sở Mộ Trầm thở hổn hển, trừng mắt với Tạ Phong Trần, bộ dạng như muốn đánh nhau.

 

"Tính tình Sở tiên sinh khó chịu như vậy, không chừng đã dọa không ít cô gái chạy mất, hèn gì tới giờ vẫn độc thân nha!" Tạ Phong Trần lập tức bắt lấy cơ hội cà khịa anh ta, tự xả giận cho bản thân mình.

Loading...