Shopee Chạm để tắt
Lazada Chạm để tắt

PHU QUÂN NHƯ Ý - Chương 118

Cập nhật lúc: 2024-12-13 09:16:10
Lượt xem: 71

Hạ Lan Từ không để ý đến hắn, tiếp tục mân mê chiếc vòng tay một lúc, sau đó mới kể chuyện đưa thư cho hắn nghe.

Hai người họ bây giờ thật sự đã buộc chặt với nhau, cùng vinh cùng nhục, cho nên có làm gì cũng nên bàn bạc với nhau thì tốt hơn.

Lục Vô Ưu nhìn phong thư gửi cho Vệ Quốc Công, nói: “Có nên mở ra không?”

Hạ Lan Từ nói: “Không thích hợp lắm…”

Lục Vô Ưu xoay xoay phong thư trong tay rồi nói: “Nói thật, loại chuyện truyền tin cho người không thân cũng chẳng quen thế này, bình thường ta sẽ không làm. Hơn nữa bức thư này lại do Hoàng hậu viết cho Vệ Quốc Công, một khi có gì không ổn, nhẹ thì có thể là thư tình tư thông — đây là xác suất lớn nhất, còn nặng thì là chứng cứ tạo phản, nếu bị liên lụy vào thì hai chúng ta đều gặp họa lớn.”

Hạ Lan Từ bị lời nói của hắn làm cho kinh hãi: “Cũng không đến mức tạo phản chứ… Nghe cứ như chúng ta ngày nào cũng phải đối mặt với cái c.h.ế.t vậy?”

Lục Vô Ưu quay sang nhìn nàng, nói: “Chẳng phải chúng ta đã biết chuyện này từ trước khi thành thân rồi sao?”

Hạ Lan Từ cảm thấy đồng cảm sâu sắc.

Lục Vô Ưu tiếp tục nói xằng nói bậy: “Phiên vương muốn tạo phản cũng không ít, chỉ là hiện tại binh lính bị cắt giảm liên tục mới khó thành công thôi. Tổ tiên của Vệ Quốc Công liên tục đánh Bắc Địch suốt nhiều năm, thật ra không thiếu binh quyền, cũng không thiếu uy tín, chỉ thiếu danh chính ngôn thuận và huyết mạch chính thống, mà Hoàng hậu vừa khéo có thể cung cấp, Vệ Quốc Công lại là người góa vợ, chỉ cần bà ấy thay đổi một chút, tư thông với Vệ Quốc Công sinh ra trưởng tử, dù sao cũng không kiểm tra được huyết mạch…”

Hạ Lan Từ càng nghe càng kinh hãi: “Sao chàng lại nghĩ đến chuyện đó, vậy cũng quá…”

Lục Vô Ưu cười nhẹ, lúc này mới đổi giọng: “Đương nhiên là ta chỉ thuận miệng nói bừa thôi… Tóm lại ta sẽ đi thăm dò trước, bức thư này cũng đã lâu rồi, không phải mới viết, hẳn là Hoàng hậu cũng không thúc giục nàng đưa, cứ xem tình hình trước rồi tính sau… Được rồi, nàng đừng lo lắng, ta chưa nói là không gửi, sẽ không để nàng thất tín đâu.” Cuối cùng hắn lại nói thêm một câu: “Bộ y phục này… Nàng thật sự không sao chứ? Không cần phải giấu ta…”

Trước đây Hạ Lan Từ không biết Lục Vô Ưu lại có thể nói nhiều như vậy.

Không hiểu sao nàng lại nhớ đến câu “Nàng có thể xem ta như cha mình” của Lục Vô Ưu, bỗng cảm thấy không ổn, nhanh chóng đá suy nghĩ đó ra khỏi đầu.

Mặc dù về nhà muộn nhưng Hạ Lan Từ vẫn luyện tập như thường lệ.

Lục Vô Ưu cụp mắt chỉ dẫn tư thế cho nàng, dạy nàng cách hít vào thở ra, thuận tiện giám sát nàng — thật ra Hạ Lan Từ không cần giám sát, khi nàng thấy việc gì có ích thì sẽ vô cùng chăm chỉ.

Hôm nay quả thật làm cho nàng nhận ra được, việc điều dưỡng sức khỏe vẫn quan trọng hơn.

Lục Vô Ưu chống cằm, ngồi trên ghế đá trong sân nhìn nàng một lúc, tiện tay lấy một cành liễu dùng làm cây châm lửa, nói: “Dù sao làm những thứ cơ bản này suốt cũng chán, hay là ta múa kiếm cho nàng xem?”

Trước giờ Hạ Lan Từ chỉ tình cờ mới có dịp nhìn thấy những người biểu diễn múa đại đao bên đường khi xe đi ngựa ngang qua, nên nàng hơi bối rối, ngừng động tác lại hỏi: “Múa như thế nào?”

Lục Vô Ưu khẽ nhếch khóe môi, cười nhẹ: “Nàng xem chẳng phải sẽ biết sao.” Trong lúc nói chuyện, Lục Vô Ưu đã nâng cổ tay, bày ra một tư thế bắt đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com./phu-quan-nhu-y/chuong-118.html.]

“Nàng muốn xem loại nào? Phức tạp một chút? Hoa mĩ một chút?… Hay là đơn giản mà hiệu quả?”

Hạ Lan Từ nói: “… Còn có nhiều loại vậy sao?”

“Có nhiều loại lắm.” Lục Vô Ưu mỉm cười nói: “Kiếm pháp nhà ta chất chồng lên cũng dày thế này.” Hắn giơ tay mô tả: “Nếu nàng không có yêu cầu gì, ta sẽ múa tự do vậy.”

Có lẽ là Lục Vô Ưu đã nghẹn rất lâu, ngay giây tiếp theo, cành liễu trong tay hắn đã bay ra ngoài, đầu liễu rung rinh, phát ra những tiếng rít nhẹ khi quất vào không khí, còn cả người hắn thì giống như một thanh kiếm, tạo ra từng đường tàn ảnh theo nhịp vung của cành liễu, mặc dù lực đạo mạnh mẽ tựa ngàn quân (*), khiến kẻ khác phải kinh sợ, nhưng dáng điệu lại rất thanh thoát và uyển chuyển, phảng phất mang vài nét “Phiêu như hồng nhạn, uyển tựa du long” (*), hơn nữa động tác lại cực kỳ nhanh, gần như chiêu này nối tiếp chiêu khác, biến hóa không ngừng, tất cả đều vô cùng hoa lệ, kiếm ý như dòng nước thu, làm cho Hạ Lan Từ nhìn không rời mắt.

(*) (quân): đơn vị đo trọng lượng thời xưa của Trung Quốc, 30 cân là một quân.

(*) Câu 翩若惊鸿,婉若游龙 trích từ bài Lạc Thần phú (洛神赋) của Tào Thực (曹植), một nhà thơ nổi tiếng thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Trong đó câu này được dùng để tả dáng vẻ của thần nữ sông Lạc khi di chuyển,

nhẹ nhàng như chim hồng kinh hãi và uyển chuyển như rồng đang bơi.

Nàng đứng bên cạnh ngây người nhìn một lúc lâu, sau đó Lục Vô Ưu mới thu kiếm — cành liễu về tay bằng một tư thế hoàn mỹ.

Hơi thở của hắn không hề bị rối loạn chút nào.

Lục Vô Ưu quay đầu lại, đuôi mắt hắn nhướng lên, đôi mắt hoa đào lóe sáng rực rỡ, mỉm cười với nàng: “Nàng có muốn học cái này không?”

Hạ Lan Từ do dự một lúc, vì trông nó quá hoa mỹ nên nàng cảm giác nó không hữu dụng mấy, nhưng Lục Vô Ưu đang hào hứng như vậy, nàng cũng không muốn làm hắn mất hứng, nên vẫn gật đầu.

Lục Vô Ưu lại tìm một cành liễu khác đặt vào tay Hạ Lan Từ, bắt đầu giải thích từng chiêu từng thức cho nàng.

Hạ Lan Từ rất chú tâm ghi nhớ, nhưng quả thật sức nàng không đủ mạnh, khi Lục Vô Ưu múa kiếm thì đầy khí thế, kiếm ý hút người, còn nàng thì trông như đang nhảy múa nhẹ nhàng. Lục Vô Ưu cũng không thấy phiền, hắn nắm lấy cổ tay nàng, dạy nàng cách đặt tay, cách xoay người và xuất chiêu.

Nhưng chỉ sau vài chiêu, hắn cảm thấy có vài động tác hơi bất tiện.

Vì vậy, Lục Vô Ưu liền vòng tay từ phía sau qua người Hạ Lan Từ, ngón tay bao lấy tay nàng, dùng tay mình dẫn dắt nàng xoay vòng.

Ý thức của Hạ Lan Từ vô thức bị phân tán. Thật sự là… Lục Vô Ưu cách nàng quá gần.

“Ở đây nàng không chỉ phải di chuyển cổ tay, mà cơ thể cũng phải hơi xoay theo đó, sức lực mới theo kịp…”

Hắn còn nhỏ giọng nói chuyện bên tai nàng, giọng nói của Lục Vô Ưu thường ngày vẫn êm ái, rất có phong thái của một quân tử, nhưng lúc này hắn hạ thấp giọng, nghe có vẻ đặc biệt trầm ấm và dịu dàng, gần như là nỉ non.

Hạ Lan Từ cố gắng kéo ý thức của mình quay về, tập trung vào động tác trên tay.

Loading...