Gia Đình Cùng Biệt Thự Xuyên Thời Gian - 147
Cập nhật lúc: 2025-02-18 12:58:50
Lượt xem: 12
Thụy vương vốn nghe lệnh đến quận Đào Nguyên cứu tế, thế nhưng suốt hai năm nay lại hoàn toàn không lộ mặt, thời buổi loạn trong giặc ngoài, người am hiểu lãnh binh tác chiến nhất là Thụy vương lại mất tích, lời đồn đã truyền khắp triều Thiên Khải, rằng Thụy vương đã c.h.ế.t lúc đi cứu tế.
Vì sao mà chết? Chắc cũng là do bị bệnh đậu mùa.
Người cao quý như vậy cũng có thể chết, còn có ai dám không sợ bệnh đậu mùa? Triệu Hi thấy sắc mặt bọn họ biến hóa, trở nên hoảng sợ.
Mọi người đều biết đạo lý môi hở răng lạnh, hiện giờ Thục địa có núi non trùng điệp làm lá chắn tự nhiên, lại xây tường xi măng ở khu vực biên giới để chặn nghịch quân và quân Hung Nô từ bên ngoài đến.
Nhưng... còn dân chạy nạn thì sao đây?
Triệu Hi cũng đã nhận được tin, không biết vì sao lại có rất nhiều người mang cả gia đình chạy vào Thục địa, bình thường bọn họ hẳn là sẽ chạy về phía Giang Nam giàu có đông người mới đúng, cũng không biết có phải là vì lời đồn về thân tiên truyền ra hay không.
Những người dân chạy nạn này đều có khả năng mang theo mầm bệnh.
Triệu Hi thấy vẻ mặt bọn họ mất tự nhiên, cười cười vỗ tay.
Người hầu ở bên ngoài nghe thấy Triệu Hy vỗ tay ra hiệu, lập tức hiểu ý xách hai thùng tào phớ đi vào, còn bày đủ loại gia vị lên bàn.
Triệu Hi nói: "Chỉ là bệnh đậu mùa thôi mà, đừng quá lo lắng, ăn chút tào phớ đi, muốn ăn vị gì cứ tự mà pha."
Đám quan lại vừa mới nhậm chức cứ đứng ngơ ngác.
Đào Tư Lễ là người đầu tiên có phản ứng, cười tiến lên dùng muỗng gỗ múc một muỗng, tự mình thêm gia vị: "Hạ quan tạ ân Hi Hi tiên nhân chiêu đãi."
Đào Tư Lễ ăn một ngụm, nhận xét: "Món này làm từ đậu tương, hạ quan cũng đã từng dùng đậu tương để xen canh."
Ai muốn ăn ngọt ăn mặn gì đều được, từ khi có khí thiên nhiên, hiệu suất làm muối đã cao hơn rất nhiều, tuy rằng đa số người dân vẫn dùng rất tiết kiệm, nhưng mà nhà nào cũng có muối để ăn.
Đường là đường mía, vừa mới thu hoạch năm nay, còn tương đối đắt tiền.
Trong bát còn có đậu phộng băm, đậu tương, hành tây, ớt, vân vân.
Quan lại còn lại cũng noi theo, múc một bát tao phớ, bỏ thêm gia vị mình thích, cam muỗng gỗ nhỏ múc một ngụm, miệng khen: "Ăn khá giống não dê, ngon thật."
Bọn họ chưa từng gặp qua chủ công nào gần gũi như vậy, mở họp còn mời bọn họ ăn vặt, còn là thức ăn ngon.
Không ít quan lại sáng sớm chưa ăn cơm, giờ ăn cả một bát lớn.
Cũng không biết có phải là truyền thống hay không, trong bữa ăn mọi người nói chuyện đều thoải mái hơn hẳn: "Hi Hi tiên nhân, ngài vừa rồi nói "chỉ là bệnh đậu mùa thôi mà là muốn nói gì?"
Triệu Hi: "Ở chỗ chúng ta, bệnh đậu mùa đã bị tiêu diệt."
Thời đại của nàng không còn ai nhắc tới virus đậu mùa, đến lúc học lịch sử nàng mới biết về bệnh này.
Bệnh đậu mùa còn có thể bị tiêu diệt? Mọi người nghe vậy đều ăn chậm lại, dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Triệu Hi, quả nhiên không hổ là tiên giới, virus đậu mùa khủng bố như vậy cũng có thể tiêu diệt?
Nếu có thể đem tiên pháp này truyền tới thế gian, vậy không biết sẽ cứu được bao nhiêu mạng người đây?
Quan chủ quản bộ y tế quên luôn bát tào phớ ngon lành trong tay, kích động đến suýt nữa quỳ xuống cầu xin tiên nhân ban thưởng tiên pháp cứu vớt chúng sinh, Triệu Hi lại đột nhiên hỏi một câu: "Tào phớ ngon không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com./gia-dinh-cung-biet-thu-xuyen-thoi-gian/147.html.]
Bọn họ sửng sốt, vội vàng gật đầu: "Quá ngon, đặc biệt là tào phớ ngọt, vị đường và vị tao phớ hòa quyện ngon cực kỳ."
Người ngồi bên cạnh khiếp sợ: "Đường là dùng để làm đồ ăn vặt, sao lại đem cho vào món chính? Tào phớ rõ ràng là một loại món chính, Lý đại nhân không thích tào phớ mặn sao."
Triệu Hi thấy bọn họ sắp bắt đầu cãi nhau tào phớ mặn với tào phớ ngọt, may mà Trần Hành ngồi đầu bàn hắng giọng ngăn lại.
Triệu Hi ăn tào phớ, cười nhẹ nhắc nhở:
"Ta mời các vị làm quan là vì nước vì dân, khi bách tính không dám thì các ngươi đứng lên làm gương, khi bách tính rút lui thì các ngươi cản phía sau, các vị phải làm gương cho bách tính trong mọi việc."
Mọi người nghe vậy rùng mình, tưởng là tiên nhân đang cảnh cáo bọn họ không được tham ô của dân, vội vàng buông chén xuống đứng dậy, chắp tay đáp ứng.
Bọn họ vừa mới bắt đầu làm quan, mọi người đều có lý tưởng của mình, lời thê hôm nay đều là thật lòng.
Triệu Hi nhìn vẻ mặt sẵn sàng vì lý tưởng của bọn họ, cười cười.
Hy vọng đến khi tiêm phòng đậu mùa, các ngươi cũng giữ được vẻ mặt này.
Còn vụ tào phớ? Chỉ cần đám quan lại này thích, toàn bộ Thục địa sẽ nhanh chóng mở rộng phương pháp làm đậu hủ, tào phớ ra ngoài, dân chúng đều sẽ có món ăn mới, dù sao nhà nào cũng đều có trồng đậu tương.
Sau đó Triệu Hi nhanh chóng báo vụ đậu mùa này cho đại ca Triệu Ngôn, nàng chỉ biết là người từng bị bệnh đậu mùa sẽ không lại mắc bệnh, cho nên có thể dùng nốt đậu trên trâu bệnh để phòng ngừa, thế nhưng nàng không biết cách làm cụ thể.
Triệu Ngôn cũng rất coi trọng việc này, một khi bệnh đậu mùa lan tràn, nên công nghiệp quân sự của cả Thục địa đều sẽ khựng lại, nếu bị Hung Nô hoặc là nghịch quân tấn công, bọn họ sẽ rất khó khăn.
Triệu Ngôn lập tức dẫn theo học sinh y học viện, tập trung bò cái bị bệnh trên toàn Thục địa lại, đặc biệt là những con có v.ú bị mưng mủ, mua lại với giá cao .
Hơn một năm nay, việc tuyên truyền vệ sinh của Triệu Ngôn rất được người dân ở quận Đào Nguyên tin tưởng, ví dụ như rửa tay trước và sau bữa cơm, phải chú ý giữ vệ sinh, dân chúng đều rất nghe theo, các huyện thành lớn ở quận Đào Nguyên còn có nhân viên vệ sinh chuyên môn quét rác, xử lý rác rưởi.
Hơn nữa dân chúng cũng biết, súc vật sinh bệnh mà c.h.ế.t là không ăn được, rất có thể bị lây bệnh.
Bây giờ nghe nói muốn triệu tập bò cái bị bệnh, còn sẽ được trả tiền, bọn họ nhanh chóng đưa đến rất nhiều con.
Vừa nghe nói đám bò cái này là vì để cho mọi người tiêm phòng đậu mùa, nguyên lý là để cho người nhiễm virus đậu mùa, nhờ đó có được miễn dịch, ai nghe mà không sợ?
Tất cả mọi người đều sợ bệnh đậu mùa muốn tránh thật xa, thế mà các tiên nhân còn muốn bọn họ tự mình lây bệnh đậu mùa để phòng dịch, điêu này thật đáng sợ.
Đối với chuyện này, Triệu Hi hạ mệnh lệnh: "Quan viên Thục địa, ngoại trừ những người mắc bệnh nặng, tất cả đều được tiêm bệnh đậu mùa trước, làm gương cho vạn dân."
Đám quan lại kia lúc này mới hiểu được lời nhắc nhở của Triệu Hi ở triều hội quán Chiêu Hiền, thì ra là như vậy.
Thấy không, cơ hội làm gương tới rồi.
Tiếp theo là những người làm việc ở biên giới Thục địa, có nguy cơ bị người ngoài truyền bệnh, cũng được sắp xếp tiêm phòng.
Sau đó nữa là quân doanh, cả Thục địa hiện tại có tổng cộng năm sáu vạn tướng sĩ, cũng tiêm phòng.
Y sinh là người hâm mộ trung thành của Triệu Ngôn, coi lời dạy của thần y hiệu trưởng là chân lý, thay vì lo lắng như dân chúng bình thường, sau khi hiểu rõ nguyên lý, những học sinh này đều phải bội phục trước ý tưởng kỳ diệu của hiệu trưởng.
Đúng vậy, chỉ cần từng bị nhiễm virus đậu mùa thì sẽ không bị lại.